Mưa Huế, một sản phẩm du lịch

Ai đó đã nói rất đúng rằng, đến Huế mà chưa được thăm lăng tẩm Hoàng cung thì coi như chưa đến Huế. Tôi vẫn muốn nói thêm, đến Huế mà chưa được rong ruổi trên các con đường để tắm mình trong những cơn mưa rả rích, dìu dịu, lâm thâm… thì cũng coi như chưa một lần đến Huế.

Kéo dài suốt từ tháng Chín ta đến Tết, mưa Huế dai dẳng trùm lên cả mùa thu và mùa đông của xứ sở này.

Từ xa xưa, người dân chốn kinh thành đã cảm về mưa Huế trong âm thanh sầm sịch của biển Đông gọi gió, trong tiếng rơi nặng hạt đe dọa con nước tràn bờ.

Duyên dáng, nũng nịu, người Huế tự xưa âu yếm gọi hạt mưa xứ mình là “hạt mưa tình”. Cũng như cô gái Huế gọi về những giọt nhớ, giọt thương, nhẹ nhàng mà sâu lắng, trầm tư tựa như nét duyên thầm, nghe như tiếng dạ thưa ngọt lịm… Người Huế yêu vô cùng đất trời, thành quách; người Huế nhớ vô cùng hạt lệ trời ban…

Con người, thiên nhiên hài hòa, quyến rũ. Ai đó nói rằng, thiên nhiên là một phần của tâm hồn con người, là nơi trú ngụ của trái tim đa cảm và thanh cao. Vậy thì, mưa Huế là một phần của tâm hồn Huế vậy! Còn nhớ, một lần trên con đường nước non ngàn dặm thuở đất nước còn chia cắt, nhà thơ Tố Hữu từ Trường Sơn nhìn về đất mẹ trong khoảng trời trắng xóa mưa rơi.

Nỗi niềm chi rứa Huế ơi

Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên.

Nghe trong mưa tiếng nói của nỗi niềm

da diết.

Mưa Huế sao nghe da diết quá! Những hạt mưa như cởi mọi u buồn, gắn kết những người con xứ Huế, níu kéo tâm hồn của những người đi xa. Giọt thương, giọt nhớ, giọt lệ… mỗi giọt mưa Huế gắn với cuộc sống, tình yêu của mỗi con người.

Mỗi mùa mưa về, mẹ tôi hái khế xuống dầm nước mưa nấu canh trong mùa lụt. Khế dầm nước mưa nấu canh cá lóc sẽ ngọt hơn nhiều so với khế hái từ cây. Ông thì vội vã đem áo quần ra giặt, ông cười hiền “Áo trắng lắm con ơi…”. Thương lắm ơi mưa Huế, giọt nhớ, giọt yêu…

Nguồn: visithue.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Main Menu

icons8-exercise-96 chat-active-icon